Một chuyến đi nghe khá mềm, nhưng áp lực thật nằm ở cách doanh nghiệp nhỏ bước vào thị trường lớn mà không bị kéo quá xa khỏi năng lực sản xuất của mình.
Đài Loan đang chọn một lối đi khá cụ thể cho nhóm doanh nghiệp nhỏ: đưa nữ doanh nhân tiếp cận thị trường Mỹ thông qua mạng lưới thương hội, gặp gỡ đối tác và chương trình mở rộng kinh doanh. Theo Small and Medium Enterprise and Startup Administration, hướng đi này được đặt trong nỗ lực giúp doanh nghiệp nhỏ tìm thêm đơn hàng và cơ hội đầu tư bên ngoài đảo.
Nghe qua, đây là một tin tích cực. Với nhiều doanh nghiệp quy mô vừa và nhỏ, thị trường Mỹ vẫn là nơi có giá bán tốt hơn, tiêu chuẩn rõ hơn và khả năng tạo thương hiệu mạnh hơn. Nhưng phần khó thường không nằm ở tấm vé sang Mỹ. Nó nằm ở chi phí hiện diện sau đó: ai duy trì kho nhỏ, ai trả phí tư vấn pháp lý, ai xử lý bảo hiểm, chứng nhận, dịch vụ sau bán và thời gian trả lời khách hàng ở múi giờ khác.
Ở cấp ASEAN, điểm lan ra không phải là chuyện Đài Loan có thêm vài đoàn doanh nghiệp. Nút bị kéo là dịch vụ hỗ trợ thị trường. Những doanh nghiệp ở Singapore hoặc Việt Nam vốn làm logistics, kiểm định, đóng gói lại, chăm sóc khách hàng xuyên biên giới có thể nhìn thấy thêm việc. Nhưng họ cũng phải theo một nhịp khắt khe hơn, vì khách Mỹ thường không chờ một nhà cung ứng học dần quy trình.
Với Đài Loan, câu hỏi quay về khá sát đất. Khi doanh nghiệp nhỏ được khuyến khích đi xa hơn, chuỗi cung ứng trong nước có đủ người làm phần hậu cần hay không. Nếu một công ty có đơn hàng tốt nhưng thiếu người xử lý tồn kho, tiêu chuẩn nhãn, hợp đồng và phản hồi kỹ thuật, lợi thế xuất khẩu rất dễ biến thành một khoản chi phí quản trị mới.
Vấn đề sau cùng không phải nữ doanh nhân Đài Loan có nên đi ra Mỹ hay không. Câu hỏi nhức hơn là liệu một nền kinh tế dựa nhiều vào doanh nghiệp nhỏ có đang đẩy họ vào thị trường lớn nhanh hơn tốc độ mà hệ thống dịch vụ phía sau có thể đỡ được hay không.




