PMI Indonesia do S&P Global công bố đã tăng lên 50,2 điểm trong tháng 7, cải thiện đáng kể so với mức 46,9 điểm của tháng 6, đưa ngành sản xuất Indonesia trở lại vùng mở rộng sau bốn tháng liên tiếp thu hẹp. Đây là số liệu PMI theo tháng do S&P Global công bố, khác với chỉ số PMI-BI theo quý do Ngân hàng Trung ương Indonesia (Bank Indonesia) công bố, nên không thể gộp chung hai bộ số liệu này khi so sánh. Dù vậy, đơn hàng xuất khẩu mới của Indonesia đã giảm tháng thứ năm liên tiếp và áp lực chi phí nguyên vật liệu đầu vào vẫn ở mức cao, cho thấy đà phục hồi PMI Indonesia lần này chưa đồng đều giữa các cấu phần.
PMI Indonesia tháng 7: những gì đã thay đổi
Theo báo cáo chính thức của S&P Global Market Intelligence, chỉ số PMI Indonesia tháng 7 đạt 50,2 điểm, tăng 3,3 điểm so với tháng 6 và là lần đầu tiên trong bốn tháng chỉ số này vượt lại ngưỡng 50 – ranh giới giữa mở rộng và thu hẹp. Sản lượng sản xuất chấm dứt bốn tháng sụt giảm liên tiếp, chuyển sang tăng nhẹ; đơn hàng mới đi ngang sau khi giảm mạnh trong tháng 6. Tuy nhiên đơn hàng xuất khẩu mới lại giảm tháng thứ năm liên tiếp, cho thấy nhu cầu từ thị trường nước ngoài vẫn chưa phục hồi cùng nhịp với thị trường nội địa. Các doanh nghiệp được khảo sát cũng cho biết chi phí nguyên vật liệu đầu vào tiếp tục tăng, đặc biệt với nguyên liệu nhập khẩu do đồng USD mạnh lên, dù tốc độ tăng chi phí đã là mức thấp nhất trong bốn tháng. Lượng đơn hàng tồn đọng đạt mức cao nhất kể từ tháng 11 năm 2025, khiến các nhà máy tại Indonesia lần đầu tiên trong 5 tháng tuyển thêm nhân sự, dù mức tăng còn khiêm tốn. Chuyên gia kinh tế của S&P Global Market Intelligence, ông Usamah Bhatti, cho biết dữ liệu khảo sát tháng 7 phản ánh sự phục hồi sản lượng của ngành sản xuất Indonesia, một phần nhờ đơn hàng mới đã ổn định trở lại, đồng thời niềm tin của doanh nghiệp về triển vọng năm tới đã lên mức cao nhất trong 6 tháng, nhờ kỳ vọng doanh số bán hàng và niềm tin khách hàng sẽ tiếp tục cải thiện. Hồi tháng 6, PMI Indonesia từng giảm còn 46,9 điểm – mức thu hẹp rõ rệt mà FDI News đã phản ánh trong bài viết trước đó – nên cú bật ngược của tháng 7 đánh dấu bước ngoặt so với xu hướng suy yếu kéo dài trước đó.
Vì sao đà phục hồi PMI Indonesia vẫn chưa trọn vẹn
Việc PMI Indonesia quay lại vùng mở rộng là tín hiệu tích cực sau bốn tháng ngành sản xuất nước này thu hẹp liên tục, cho thấy nhu cầu nội địa và niềm tin khách hàng đã cải thiện. Nhưng bức tranh phục hồi lần này lệch hẳn về phía trong nước: đơn hàng xuất khẩu mới giảm tháng thứ năm liên tiếp, nghĩa là động lực tăng trưởng hiện tại chủ yếu đến từ tiêu thụ nội địa chứ chưa lan sang nhu cầu ngoại thương. Thời gian giao hàng của nhà cung ứng cho ngành sản xuất Indonesia cũng kéo dài tháng thứ 10 liên tiếp, dù đây đã là mức kéo dài nhẹ nhất trong chuỗi này, phản ánh áp lực logistics vẫn còn nhưng đang dịu bớt. Chi phí đầu vào tăng chủ yếu do tỷ giá USD mạnh lên làm giá nguyên liệu nhập khẩu đắt đỏ hơn, một yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của doanh nghiệp sản xuất nội địa. Nói cách khác, PMI Indonesia tháng 7 xác nhận ngành sản xuất nước này đã ngừng suy yếu, nhưng chưa thể coi là đã vượt qua mọi rủi ro, khi đơn hàng xuất khẩu và chi phí nguyên liệu vẫn là hai điểm nghẽn chưa được giải quyết.
Doanh nghiệp nào chịu ảnh hưởng và cần theo dõi tiếp những gì
Nhóm chịu ảnh hưởng trực tiếp từ diễn biến PMI Indonesia gồm các nhà máy sản xuất tại Indonesia phụ thuộc nguyên liệu nhập khẩu, các ngành xuất khẩu của Indonesia đang chứng kiến đơn hàng nước ngoài giảm liên tục, cùng các nhà cung ứng và đơn vị logistics phục vụ chuỗi cung ứng sản xuất tại nước này. Nhà đầu tư và nhà hoạch định chính sách theo dõi tín hiệu phục hồi công nghiệp Indonesia cũng sẽ quan tâm liệu đà tăng đơn hàng tồn đọng và tuyển dụng có duy trì được hay không. Với doanh nghiệp và nhà hoạch định chính sách Việt Nam, diễn biến PMI Indonesia đáng quan tâm ở góc độ cạnh tranh thu hút đơn hàng xuất khẩu và dòng vốn dịch chuyển chuỗi cung ứng trong khu vực: khi đơn hàng xuất khẩu của Indonesia còn suy yếu, đây là giai đoạn các nhà mua hàng quốc tế có thể cân nhắc phân bổ lại đơn hàng sản xuất giữa các thị trường Đông Nam Á, bao gồm cả Việt Nam. Những mốc cần tiếp tục quan sát gồm: đơn hàng xuất khẩu của Indonesia có chấm dứt chuỗi giảm 5 tháng hay không, tốc độ tăng chi phí nguyên liệu có tiếp tục hạ nhiệt, đà tuyển dụng mới có được duy trì sau khi chỉ vừa quay lại sau 5 tháng ngừng tuyển, và biến động của đồng USD cùng tình hình Trung Đông sẽ ảnh hưởng ra sao đến chi phí nhập khẩu nguyên liệu của Indonesia trong các tháng tới.




