Ủy ban Chứng khoán Malaysia sửa hướng dẫn thị trường được công nhận, tập trung vào quản trị, bảo vệ tài sản khách hàng và sức bền vận hành.
Một sàn tài sản số có thể phát triển rất nhanh ở mặt người dùng. Nhưng với cơ quan quản lý, câu hỏi thường đến sau một nhịp: ai giữ tài sản của khách hàng, nền tảng có đủ vốn và hệ thống có chịu được biến động hay không.
Malaysia đang trả lời câu hỏi đó bằng quy định mới.
Ủy ban Chứng khoán Malaysia ngày 20/5 thông báo đã tăng cường Guidelines on Recognized Markets, đánh dấu bước điều chỉnh trong khung quản lý đối với Digital Asset Exchange, hay DAX. Các sửa đổi có hiệu lực từ ngày 20/5/2026.
Theo cơ quan này, hướng dẫn mới nhằm đẩy nhanh việc ra mắt sản phẩm trên các nền tảng DAX được quản lý thông qua quy trình phê duyệt gọn hơn, đồng thời yêu cầu nhà vận hành chịu trách nhiệm cao hơn. Khung mới cũng tăng yêu cầu bảo vệ tài sản khách hàng, cải thiện quản trị, nâng tiêu chuẩn về ổn định tài chính, cơ cấu cổ đông và năng lực quản lý.
Malaysia cho biết thị trường tài sản số trong nước tiếp tục tăng. Tổng giá trị giao dịch trên các DAX được quản lý đạt 17,14 tỷ ringgit trong năm 2025, tăng 23% so với 13,93 tỷ ringgit năm 2024. Đây là nền khiến cơ quan quản lý phải xử lý đồng thời hai mục tiêu: cho thị trường đủ chỗ phát triển và giữ niềm tin vào hạ tầng giao dịch.
Với doanh nghiệp, điểm đáng chú ý không chỉ nằm ở tài sản số. Một khi cơ quan quản lý nâng yêu cầu với nền tảng giao dịch, các doanh nghiệp fintech, công ty thanh toán, nhà cung cấp công nghệ bảo mật, đơn vị lưu ký và cả các tổ chức tài chính truyền thống đều phải nhìn lại vai trò của mình trong hệ sinh thái.
SC Malaysia cũng cho biết ngoài quy định DAX, cơ quan này ban hành Practice Note làm rõ dịch vụ môi giới tài sản số và cập nhật hướng dẫn ETF để cho phép sản phẩm ETF tiền kỹ thuật số. Đây là dấu hiệu Malaysia đang cố nối thị trường truyền thống với tài sản số trong một khuôn khổ được kiểm soát hơn.
Ở Philippines, cơ quan quản lý doanh nghiệp đang số hóa nhiều thủ tục đăng ký, còn Indonesia đưa sản phẩm doanh nghiệp nhỏ vào kênh bán lẻ hiện đại. Các câu chuyện này không cùng ngành, nhưng đều nhắc rằng khi một hoạt động đi vào hệ thống chính thức, yêu cầu về hồ sơ, quản trị và khả năng vận hành ổn định sẽ tăng lên.
Với doanh nghiệp Việt Nam, bài học không phải là tham gia tài sản số hay không. Vấn đề là khi một thị trường mới lớn lên, cơ quan quản lý thường chuyển từ giai đoạn cho phép thử nghiệm sang giai đoạn kiểm tra năng lực nền tảng. Ai cung cấp công nghệ, dữ liệu, bảo mật hoặc dịch vụ tài chính cho thị trường đó sẽ phải đáp ứng chuẩn cao hơn.
Phần còn lại nằm ở cách các DAX Malaysia thực hiện yêu cầu mới trong vận hành: thời gian phê duyệt sản phẩm có nhanh hơn không, chi phí tuân thủ có tăng ra sao, và nhà đầu tư có thấy tài sản của mình được bảo vệ rõ hơn không.
Với doanh nghiệp cung cấp công nghệ cho tài chính, thay đổi này cũng mở ra một dạng nhu cầu khác: hệ thống lưu ký an toàn hơn, quy trình kiểm soát nội bộ rõ hơn, báo cáo rủi ro tốt hơn và nhân sự quản trị có kinh nghiệm hơn. Khi quy định tăng độ chặt, chi phí tuân thủ có thể tăng, nhưng thị trường cũng có thể phân biệt rõ hơn giữa nền tảng nghiêm túc và nền tảng chỉ chạy theo khối lượng giao dịch.
Malaysia đang cố đặt tài sản số vào cùng một cuộc trò chuyện với ETF, môi giới và thị trường vốn truyền thống. Điều đó có nghĩa tài sản số không còn chỉ được nhìn như sản phẩm công nghệ, mà như một phần của hạ tầng tài chính cần có kiểm soát, vốn, nhân sự và trách nhiệm.
Câu hỏi đặt ra là trong một thị trường số đang lớn, doanh nghiệp nên đọc quy định mới như rào cản cho đổi mới, hay như giá phải trả để một thị trường non trẻ trở thành hạ tầng tài chính đáng tin hơn?




