Indonesia:DIY Yogyakarta đặt mục tiêu giảm nghèo 9,16% năm 2026

DIY Yogyakarta tăng hỗ trợ UMKM và an sinh để giảm nghèo 2026

By Eric, 2026-01-17

Chính quyền Đặc khu Yogyakarta (Daerah Istimewa Yogyakarta – DIY), Indonesia, đang đặt mục tiêu đưa tỷ lệ nghèo của địa phương xuống 9,16% vào năm 2026, với trọng tâm là tăng cường phát triển doanh nghiệp siêu nhỏ–nhỏ–vừa (UMKM)mở rộng các chương trình bảo trợ xã hội, trong đó có hình thức hỗ trợ phi tiền mặt để nâng độ chính xác khi nhắm trúng nhóm thụ hưởng. Theo bài đăng của Harianjogja tối 16/01/2026, người đứng đầu cơ quan quy hoạch khu vực (Bapperida) nêu rằng thách thức nằm ở chỗ số liệu gần nhất mà địa phương viện dẫn vẫn ở mức 10,23% (tháng 3/2025), vì vậy mục tiêu 2026 đòi hỏi “nỗ lực lớn” và phối hợp liên ngành.

Một người dân tại Đặc khu Yogyakarta (DIY), Indonesia. Chính quyền địa phương đặt mục tiêu giảm tỷ lệ nghèo xuống 9,16% vào năm 2026, với trọng tâm hỗ trợ UMKM và tăng hiệu quả các chương trình trợ giúp xã hội (bansos), bao gồm hình thức hỗ trợ phi tiền mặt.Nguồn ảnh: Harianjogja/Jogjapolitan
Một người dân tại Đặc khu Yogyakarta (DIY), Indonesia. Chính quyền địa phương đặt mục tiêu giảm tỷ lệ nghèo xuống 9,16% vào năm 2026, với trọng tâm hỗ trợ UMKM và tăng hiệu quả các chương trình trợ giúp xã hội (bansos), bao gồm hình thức hỗ trợ phi tiền mặt.Nguồn ảnh: Harianjogja/Jogjapolitan

Bối cảnh của kế hoạch này gắn với định hướng phát triển địa phương, khi DIY cho biết mục tiêu giảm nghèo đã được đưa vào tài liệu quy hoạch trung hạn (RPJMD) cho giai đoạn hướng tới 2026, đồng thời địa phương nhấn mạnh cách tiếp cận dựa trên bốn nguyên tắc: củng cố hệ thống bảo trợ xã hội, bảo đảm tiếp cận dịch vụ cơ bản, trao quyền cho nhóm nghèo và thúc đẩy tăng trưởng bao trùm. Harianjogja mô tả hai “trục” chính sách song song: giảm gánh chi tiêu của hộ nghèo (thông qua trợ cấp/điều tiết chi phí thiết yếu, tăng độ chính xác của trợ giúp xã hội), và tăng thu nhập (qua nâng năng lực, tạo sinh kế và thúc đẩy UMKM). Ở cấp huyện, các nội dung thường đi kèm với cải thiện điều kiện sống như sửa nhà không đạt chuẩn, hỗ trợ nước sạch–vệ sinh, giáo dục và y tế, theo các bản tin địa phương và hãng thông tấn Antara về chương trình giảm nghèo tại Bantul. Song song, cơ quan thống kê nhà nước Indonesia (BPS) vẫn công bố các ấn phẩm chuyên đề về nghèo tại DIY (ví dụ ấn phẩm phát hành ngày 11/09/2025), cho thấy dữ liệu thống kê tiếp tục là nền tảng để thiết kế và giám sát chính sách nhắm mục tiêu.


Từ góc nhìn doanh nghiệp Việt Nam, một chương trình giảm nghèo đặt trọng tâm vào UMKM và an sinh tại DIY có thể tác động theo hai kênh: (i) cầu tiêu dùng địa phương và (ii) cấu trúc cung ứng cho khu vực kinh tế nhỏ. Nếu trợ giúp xã hội được triển khai theo hướng phi tiền mặt và nhắm mục tiêu tốt hơn, sức mua đối với nhóm hàng thiết yếu có thể ổn định hơn, qua đó ảnh hưởng đến nhu cầu với hàng tiêu dùng, nguyên liệu đóng gói, hàng may mặc giá phổ thông hoặc sản phẩm nông thực phẩm trong mạng lưới phân phối tại Java. Ở chiều ngược lại, việc “đẩy” UMKM thường kéo theo nhu cầu về máy móc quy mô nhỏ, nguyên phụ liệu, dịch vụ logistics nội địa và các giải pháp số (thanh toán, quản trị bán hàng) — các mảng mà một số nhà cung ứng trong khu vực ASEAN, trong đó có Việt Nam, có thể theo dõi sát khi đánh giá thị trường. Dù vậy, các tổ chức quốc tế cũng lưu ý rằng tốc độ giảm nghèo phụ thuộc mạnh vào chất lượng việc làm và độ bao phủ an sinh: World Bank trong “Poverty & Equity Brief” (tháng 10/2025) nêu tỷ lệ nghèo chính thức của Indonesia giảm dần, nhưng đà cải thiện không đồng đều và điều kiện thị trường lao động vẫn là biến số then chốt; tài liệu này cũng nhấn mạnh khác biệt giữa các ngưỡng nghèo và cách đo lường.


Trong thời gian tới, giới quan sát sẽ theo dõi tiến độ thực thi RPJMD, năng lực phối hợp dữ liệu giữa các cơ quan để tránh “trùng lặp–bỏ sót” khi phân bổ trợ giúp, và mức độ chuyển trọng tâm từ “trợ cấp” sang “trao quyền” cho hộ nghèo thông qua UMKM. Ngoài ra, cách hiểu về “nghèo” cũng có thể ảnh hưởng đến truyền thông chính sách: World Bank cập nhật các chuẩn nghèo quốc tế cho Indonesia cho thấy tỷ lệ nghèo thay đổi đáng kể tùy theo ngưỡng (ví dụ theo chuẩn nghèo cực đoan quốc tế so với chuẩn của nhóm nước thu nhập trung bình), trong khi BPS đã có giải thích công khai về vì sao số liệu của World Bank và số liệu chính thức có thể khác nhau.Với doanh nghiệp Việt Nam đang hoạt động hoặc tìm hiểu thị trường Indonesia, diễn biến tại DIY là một lát cắt đáng chú ý về cách một địa phương cân bằng giữa an sinhphát triển khu vực kinh tế nhỏ, trong bối cảnh áp lực chi phí sinh hoạt và yêu cầu tạo việc làm bền vững vẫn là bài toán dài hạn.

Email
Zalo
Email
Zalo